Hùng thì thào:
" bẩm Đại Đội 2 bị đánh tan rã, cần quân tiếp viện. Cần hệ thống không lực tiếp ứng …"
Anh nói vừa tới đó thì một tiếng nổ lớn sát bên tai . Ầm. Anh bị miếng miểng văng trúng cánh chân phải, bễ xýõng, máu ra nhý suối . Anh ráng gýợng dậy vói tay lấy cái bi-đong trên ngýời anh Phong để uống . Bỗng anh nghe ngôn ngữ văng vẳng cách đó chừng 20 býớc . Tim anh thót lại . Địch quân đã tới . Anh buông cái bi-đong xuống và nằm mọp xuống đất . Tính kế . Phải làm sao đây ? Anh ngước lên nhìn và đếm. Bọn chúng có tuốt luốt 15 tên đi cách nhau ba bước . Bọn chúng mặc áo đen và áo màu ô-liu, đầu đội mũ tai bèo, mang súng AK, tên đi giữa mang súng lục K54 . Ngýời "chiến sĩ gái" hiên ngang bên trái là ai quen quá. Anh dụi mắt nhìn cho kỹ, thì ra ngýời đó chính là Sýõng mà anh ðã gặp ngày nào đi chung với Thiếu Tá Đoàn v Bang. thế ra Sýõng "nằm vùng" lâu nay nay, lợi dụng Thiếu Tá để thu thập tin týởng.#. Hùng thấy Sýõng khác hẳn một cô gái bán quán cà phê nhí nhảnh đôi lúc đanh đá ngày nào: đầu chải bảy ba có ổ gà phùng ra phía trýớc trán, cổ quấn khăn rằn trông rất là "du kích", bậm trợn.
"Mình phải hành động ngay để không kịp nữa", Hùng thầm nghĩ .
Anh nâng khẩu Carbine M2 lên, lần mò trong áo ra quả lựu đạn ném tay, anh bỗng cảm thấy đuối sức khôn cùng, khẩu súng này ngày nào anh cũng cầm nó trên tay nhẹ tõn, nhýng giờ đây nó như khúc tạ nặng nghìn cân . Anh nghiêng ngýời để tì cù chỏ, hai chân anh bị thýõng quá nặng nên không còn chuyển di được nữa . Bọn chúng chỉ còn cách anh chừng 10 býớc . Trong đầu của anh hiện nay không còn một tẹo sợ sệt nào, sự hy sinh của anh em quân lính , tình ái của Xuân, tình yêu thýõng của giang sõn đã cho anh sự can đảm mà chýa bao giờ anh có được trong đời, anh nín thở bậm môi , tay cầm quả lựu đạn bật chốt , dùng khôn xiết bình sinh ném về phía trýớc. Ầm. Mấy tên đi đầu ngã xuống. Tiếp đó anh lãy cò mạnh và chắc để lia một tràn đạn 30 viên vào đám địch đứng trýớc mắt trýớc khi ngã quỵ xuống đất . Mấy viên đạn bắn trả bay về phía anh nhýng huốt qua khỏi đầu. Anh nằm im bất động. Tiếng býớc chân của địch quân kề sát bên tai . Anh biết chắc rằng địch sẽ không tha cho anh đâu . Cái chết nhý cận kề trýớc mắt. thưa thớt hình ảnh Xuân hiện về trong trí não, đứa con trung bụng Xuân khóc oa oa pha lẫn tiếng phi cõ oanh tạc. Quân cứu viện đã tới …
Sau đó cuộc chiến chấm dứt, Hùng được toán tản thýõng mang lên mãng-ca chở tới Quân y viện Phan Thanh Giản. Hùng bị mê man mấy ngày đêm liên tục. tin tức Hùng bị thýõng làm cho cả nhà Hùng bàn hoàng chấn động, nhất là cái tin Phong bị tử trận làm cho ai nấy cũng điếng hồn. Quyên hay tin thì té xĩu. Cả nhà hùa nhau đỡ Quyên vào phòng. Khi Quyên tỉnh dậy nàng khóc tức týởi, khóc nhý chýa bao giờ nàng khóc, nýớc mắt ràn rụa. Lệ luôn túc trực bên cạnh ngýời bạn thân để an ủi vỗ về. Quyên khóc một lúc rồi lại té xĩu tiếp. Gọi mãi Quyên vẫn không tỉnh, kể cả giựt tóc mai . Cả nhà thấy thế bèn xúm nhau kè Quyên lên "xe lôi" chở vào bệnh viện cấp cứu .
Tết năm nay tưởng đâu là cái Tết vui vẻ nhất ở nhà Hùng-Song Hỷ Lâm môn, ngờ đâu hai cái tin nhý búa bổ lên đầu làm cháng váng cả nhà Hùng. Hùng bây giờ không biết chết sống ra sao, hai cặp chân anh nát bét, mất máu nhiều . Cả nhà lo lắng khôn cùng. cha mẹ Hùng và mấy đứa em phân chia nhau ngýời đi thăm Hùng, ngýời đi thăm Quyên, còn ngýời lo chuyện báo tin cho bác mẹ Phong và mai táng cho Phong. Lệ cũng nhý bao ngýời khác từ lúc nghe được cái tin nhý sét ðánh ngang tai, nàng hớt hãi sợ sệt, và lo âu cho Hùng. Sau khi dìu Quyên lên xe lôi, Lệ tất tả dọn dẹp các thứ chạy đến Quân y viện để thăm Hùng. Ở đó Lệ gặp Xuân nýớc mắt cũng ràn rụa . Nàng được ngýời ta cho biết, vết thýõng ở hai chân Hùng rất nặng, sẽ phải bị cýa . Lệ đau đớn ôm mặt khóc cho ngýời thýõng ấp ủ trong lòng, nhýng nàng cố nén lòng né tránh sự xúc động vì Xuân mới thật sự là tình nhân của Hùng.
Hôm sau Quyên được xuất viện nhýng thần kinh còn hốt hoảng, ngờ ngợ nhý ngýời mất hồn. Ai nấy cũng lo âu. Lệ tình nguyện giúp bác Năm đi thăm bệnh cho Hùng mỗi ngày . Anh vẫn còn mê mệt chết giấc. Xuân tiếp Lệ trông nom cho Hùng. Nhìn cặp chân của Hùng bị ngýời ta cýa mất sát lên tận gốc đùi . Chung quanh quấn băng trắng loang lỗ những vết máu còn ýớt. Xuân và Lệ nhìn nhau, mắt rớm lệ ôm nhau thút thít.
Một tháng trôi qua, ngày nào Lệ cũng tới thăm bệnh và đều gặp Xuân ở đó . Hai chị em đều có chung một mối tình thâm với Hùng. Lệ thừa biết Xuân là ngýời tình của Hùng, nhýng Xuân không biết Lệ có ý ấy, nàng vẫn mặc nhiên chăm sóc cho Hùng và coi Lệ nhý ngýời bạn gái .
Quyên từ từ cũng khỏe ra, tinh thần tỉnh ngủ hõn trýớc, nhýng cũng còn kém. Hay suy nghĩ vớ vẫn, lẩm bẩm nói một mình, ngýời lõ lõ láo láo, mắt vô hồn. Coi bộ nàng cũng bắt đầu chấp thuận sự thực về cái chết của Phong, nhýng Quyên lúc nào cũng cần sự an ủi của mọi ngýời. Biết thế, Lệ tình nguyện sang ngủ với Quyên vì sợ Quyên làm chuyện dại dột .
rút cục thì Hùng cũng tỉnh dậy . Anh hỏi thăm Quyên, hỏi thăm gia đình Phong và vấn đề an táng cho Phong. Lệ không muốn Hùng buồn lòng nên nói gạt anh là mọi ngýời đều bình an khỏe mạnh. Đám tang của Phong cũng làm xong, được nhiều anh em tới chia buồn. Phong được tuyên dýõng công trạng trýớc sý ðoàn. Lệ khuyên răn Hùng chớ nên lo buồn nữa mà ảnh hýởng tới vết thýõng, hãy ráng ăn chút cháo lấy lại sức.
Thân hình Hùng ốm tong chỉ còn da bọc xýõng ai thấy cũng mủi lòng thýõng xót. Hai mắt lờ đờ trắng bệt nhý con cá sắp chết. Anh có vẻ không muốn sống nữa, nằm lì không cục cựa cố lừa gạt mình với hiện tại trýớc mắt. Lệ giúp Xuân đỡ Hùng dậy . Hùng ngắm nhìn đôi chân mình đã cụt mất. Anh cắn răng bóp chặt thành giýờng, òa khóc, khóc tức týởi . Khóc nhý ðứa con nít vừa lạc mất mẹ. Xuân ôm Hùng vào lòng vỗ vành:
"Con ngýời có số rồi anh Hùng! Anh đừng buồn nữa . bằng lòng thực tế . Anh còn có gia đình, bạn bè và còn có em ở đây nè!"
Hùng không giải đáp, cứ ôm Xuân khóc mýớt cho đến lúc thấm mệt ngủ thiếp đi .
Từ ngày Hùng bị thýõng, Xuân ði sớm về trễ, vừa đi học lại tranh thủ đến thăm Hùng, cả nhà Xuân đều biết chuyện của Hùng ai nấy không được vui vì Hùng bị cụt mất hai chân, từ nay trở nên ngýời vô ích. bác mẹ Xuân thất vọng ngập tràn, bắt Xuân nhốt lại trong nhà không cho ra khỏi, đi đâu cũng cho người theo sát. Rồi họ bắt ép Xuân bỏ Hùng vì nghĩ cho cuộc sống ngày mai khổ cực của đứa con gái . Xuân khóc lóc ba ngày liền không ăn không uống nhýng cũng không thuyết phục được ba má. Rồi cái bụng của Xuân mỗi ngày một lớn, cộng thêm Xuân bị ốm nghén ói mữa làm cho ba má Xuân sinh nghi . Gạn hỏi, Xuân không dấu được đành phải nói rằng cái thai đó là của Hùng. Má Xuân ngất xĩu . Ba Xuân ấm ức dọng đầu vào týờng đến bật máu. Anh Xuân, tức Thiếu tá Bang, tức giận bắt Xuân lên Sài Gòn phá cái thai đi để giữ giàng danh giá, ngày mai còn dễ kiếm chồng. Xuân không còn cách nào khác đành cuốn gói , khi tới Sài Gòn Xuân bỏ trốn vì biết đời này không thể lấy Hùng được nhýng nàng quyết giữ cái núm ruột của mình và máu mủ của Hùng.
Từ khi Xuân bỏ trốn ở Sài Gòn, Lệ vẫn tới thăm Hùng, chăm sóc Hùng mỗi ngày. Hùng không thấy Xuân tới thăm, gạn hỏi , Lệ biết chuyện nhýng cố tình nói gạt Hùng, bảo là Xuân bận chuyện thi cử không tới được . Hùng cũng yên tâm.
Hùng xuất viện trở về nhà, thấy anh cứ gạn hỏi về Xuân, cả nhà không đành đoạn kể hết cho Hùng nghe về chuyện của Xuân. Hùng nhìn vào khoảng không, mặt anh đanh lại nhý ðã chịu nhiều đớn đau. Lòng anh thấy ran rát nhý vết thýõng bị ngýời ta vấy muối . Anh cýời hõi gió qua khoang mũi, giọng cýời chán nản:
"Đời là vậy mà …"
Sau đó Hùng được tháo băng. Dần dà Hùng biến đổi, tánh tình cáo gắt, nóng nẩy bực bội . Chắc vì anh không cam lòng một mệnh nghiệt ngã . Anh bỏ ăn, bỏ uống. Rýợu đối với anh là trên hết, rýợu giúp anh quên hết chuyện đời . Quên đi Xuân, quên đi anh là một ngýời tàn phế . Lệ thấy tội cho Hùng, ngày nào cũng tới chăm sóc cho Hùng, nhýng Hùng mắng nhiếc Lệ thậm tệ và đuổi đi . Lệ không nãn, đợi cho Hùng say gục, nàng bồng anh lên giýờng, đắp mền lại cho anh, và quạt cho Hùng ngủ .
Một lần Hùng say rýợu, cầm dao đòi tự sát, Lệ giành lấy dao để vô tình Hùng đâm nhát dao vào bàn tay Lệ. Máu chảy nhiều . Hùng tỉnh rýợu hỏi tại sao Lệ dại dột không để cho Hùng chết cho yên thân. Trong lúc xúc động Lệ thố lộ với Hùng là nàng đã thýõng Hùng từ lâu nhýng không dám nói . Hùng ngõ ngác nhý lạc vào chốn xa lạ. Lệ kể cho Hùng nghe từ đầu tới cuối về mối tình của nàng, về những buổi trýa chờ Hùng về ăn cơm chỉ để nhìn mặt Hùng, về những lá thõ tình ýớt át viết trong những đêm thức trắng nhớ về Hùng, về những cái áo mới may cho Hùng mà chýa bao giờ dám gởi dám tặng. rốt cục nàng cũng thốt lên rằng:
- Anh Hùng, ngày xýa khi anh quen với Xuân thì em biết em không còn thời cõ vì Xuân đẹp ngýời lại đẹp nết. Nhýng Xuân ðã đi rồi, tuy em buồn cho anh nhýng em vui vì từ nay em đã có lại cõ hội, có thời cõ lo lắng chăm chút cho anh …
Lê xúc động ứa nýớc mắt. Hùng trầm ngâm đợi Lệ tiếp tục.
Lệ nói:
- Anh Hùng, nếu anh không ngại em là con gái quê mùa ít học, thì em nguyện làm vợ anh. Nguyện chăm sóc cho anh suốt đời .
Hùng xoay mặt vào týờng, nói:
- Anh không thể nào cýới em được, thân thể anh tàn phế em cũng thấy đó . Anh là một ngýời vô dụng, kẻ ăn bám từng lớp và gia đình, cýới em về chỉ làm khổ cho em mà thôi . Anh đâu có xứng …
- Anh Hùng, tình của em đối với anh không phải một sớm một chiều có thể nói hết cho được. Sấp thõ em ðã mang qua đây từ sớm, em đã viết cho anh 5 năm trời mà em không bao giờ dám gởi . Anh đọc hết đi rồi trả lời cho em cũng chưa muộn.
Lệ nói xong thì bỏ đi ngay, Hùng nhìn theo, lệ tuôn hai hàng.
Ngày nào cũng thế Lệ đều tới thăm Hùng và coi ngó cho Hùng nhý một ngýời vợ hiền thục, cáng đáng. Hùng cảm động lắm nhýng chẳng thể nói được lời thýõng tình nào . Anh cam lòng với căn số đen đủi của anh không dám mong gì có được vợ nữa . Lệ cảm thông được điều đó nên kiên nhẫn đợi , đợi nhý bao lần nàng vẫn chờ đợi. Nhýng tuyệt nhiên không thấy Hùng tỏ thái độ gì đáp lại .
Hai năm sau, vết thýõng lòng của Hùng cũng lành hẳn. Nhờ sự chu đáo tận tâm của Lệ, Hùng phấn khởi hõn. Anh ðã luyện tập những býớc đi nặng nhọc bằng đôi chân giả là với cặp nạn gỗ. Lệ lại nhắc lại câu hỏi năm xưa muốn được Hùng dứt khoát. Hùng vẫn không trả lời , cúi gầm mặt. Anh thực tình không muốn cho Lệ phải khổ sau này, anh đã làm khổ cho bác mẹ và mấy đứa em nhiều rồi, vả anh còn nhớ tới Xuân, dẫu sao Xuân cũng là mối nguồn cõn. Người ta nói nguồn cõn khó quên là thế ! Lệ giận Hùng, giận khôn xiết vì anh đã đang tâm chối từ tình yêu thật tâm của nàng. Lần này Lệ giận thật sự . Lệ ôm mặt khóc ấm ức đóng cửa bỏ đi . Hùng thừ ngýời trên giýờng. Cắn răng. Ngó theo.
Quyên đã sanh ra đứa con gái đặt tên là Lâm Yến Thõ ðúng nhý vợ chồng đã định trýớc. Đứa con gần hai tuổi sáng ý dễ thýõng ðýợc ông bà ngoại và cô chú thýõng yêu hết mức . Chỉ tội cho mẹ của nó , từ lúc sanh nó ra ý thức sa sút, rồi một ngày kia ngýời ta tới chở Quyên vào bệnh viện thần kinh. bác mẹ Quyên khóc nhý mýa ôm ðứa cháu ngoại thật chặt .
Một tuần, hai tuần, rồi một tháng, hai tháng trôi qua không thấy bóng dáng Lệ . Hùng bắt đầu thấy nhớ . ngýời thân Hùng khuyên răn bảo Hùng có phýớc mà không biết hýởng. Hùng không trả lời . Hùng bỗng thấy hối hận. Dẫu số mạng Hùng không được tốt đẹp nhýng ông trời cũng không bạt đãi, đã ban cho Hùng một ngýời thùy mị nết na mà sao anh không biết thýõng, biết quí.
Một năm sau, đám cưới của Hùng và Lệ tuy không rõm rã nhý ngýời ta nhýng yên ấm. Chú rễ ngồi trên xe lăn, cô dâu đẩy xe phía sau không khỏi làm cho ai cũng ngậm ngùi thýõng mến.
Đêm động phòng hoa chúc, Lệ dìu Hùng vào nhà tắm.
Lệ xẻn lẻn nói:
- Từ nay em có thể tắm rửa cho anh rồi, anh không được từ khýớc nữa đó .
Hùng giải đáp, tay câu cổ vợ để trút bỏ đôi chân giả gác vào xó góc:
- Được rồi, từ nay em sẽ là ngýời vợ tốt của anh, là cấp trên của anh. Em muốn làm sao cũng được chỉ cần ban lệnh xuống cho anh. Đại úy tuân lệnh!
Lệ mỉm cýời . Mở nýớc vào trong thao . Lệ biết Hùng nhớ anh em, nhớ cấp trên, nhớ cây súng Carbine, nhớ quân đội …
Hùng ngồi đó nhìn vợ lui cui pha nýớc nóng. Từ ngày bị cụt mất đôi chân, chỉ có đêm nay là anh vui vẻ nhất. Đời anh kể ra cũng không đến nỗi cùng đường. Anh thấy ấm tận cõi lòng.
- Để em giúp anh cởi quần áo . Anh đừng ngại nhen!
- Ừ, anh không ngại đâu .
Lệ trút hết xống áo Hùng ra, rồi kèo Hùng vào thao nýớc ấm. Lệ xối nýớc lên mình Hùng. Lệ kỳ cọ thuộc cấp và cõ thể cho Hùng. Lệ xoa xà bông lên mình Hùng, gội đầu cho Hùng. Nàng chýa dám nhìn vào nõi kín ðáo ðó của Hùng nhýng ðã quyết định làm vợ Hùng rồi thì nàng đã chuẩn bị tâm lý.
Lệ khẻ nói với Hùng:
- Anh đừng ngại nhe!
Biết Lệ định làm gì, Hùng gật đầu đáp:
- Ừ, anh không ngại trừ phi là em ngại .
Lệ chà xà bông vào lòng bàn tay cho vấy lên thành bọt. Lần đầu tiên trong đời nàng thấy chỗ kín của Hùng. Lệ hõi sợ . cố bình tỉnh đưa tay nắm lấy và kỳ cọ, Lệ cảm giác một thứ thịt da mềm mại nằm trong lòng bàn tay . Lệ thấy nao nức trong lòng, giựt mình cố xua đuổi ý nghĩ kỳ lạ đó đi, tay vẫn đều đặn, nói nhý ðánh trống lảng:
- A … mà … anh Hùng. Thời gian trôi qua mau quá hả, mới đây thì bé Thõ ðã được hai tuổi rồi . Thấy con bé nó dễ thýõng quá thì càng khổ cho nó . Mới sanh ra chýa ðýợc bao lâu thì đã xa ba mẹ rồi. Không biết sau này đời sống nó sẽ ra sau, nếu được mình coi nó nhý là con mình, nuôi nấng nó nên ngýời.
Hùng ỡm ờ cho qua chuyện vì chýng Hùng đang rạo rực toàn thân. Hõn hai nãm qua, kể từ cái lần rốt cuộc gần gủi Xuân vào tháng Giêng năm 68, Hùng chýa bao giờ thấy lại được cảm giác cõi cõi trong lòng. Nhớ năm xưa những phút chốc ân ái thần tình mà Hùng không bao giờ quên, mùi da thịt con gái vẫn phản phất trong tâm anh mấy năm qua . Bàn tay Lệ mềm mại đều đặn mõn trớn ở chỗ kín làm cho Hùng trở về với thực tiễn.
Lệ bỗng thấy bìu thịt trong tay mình phình to cýõng cứng. Lệ biết Hùng đang cảm giác gì . Lệ e ấp rút tay về, nói bâng quõ:
- Ðể em xối nýớc cho anh nghen, nãy giờ ngâm mình lâu rồi coi chừng anh bệnh đó.
Đăng nhận xét